Martin Luther King có một bài hùng biện nổi tiếng mang tên “Tôi có một giấc mơ” để thể hiện và khẳng định hoài bão to lớn của ông dành cho chính bản thân và dân tộc ông.
Đó chính là hoài bão. Từng từ, từng chữ trong đó đều thể hiện rõ ràng nhất về một niềm tin mãnh liệt và to lớn vào tương lai sắp tới của bản thân ông, gia đình ông cũng như dân tộc ông. Người ta nói rằng “Cách tốt nhất để kiểm soát tương lai là tạo ra nó”. Có hoài bão, bạn đang tạo ra tương lai của chính mình.
Tolstoy đã so sánh những biến cố lịch sử với sự di chuyển của một đàn gia súc, chúng bị quyết định bởi đồng cỏ mênh mông sẵn có, chứ không bởi một con vật đầu đàn hay những người chăn dắt. Hoài bão của mỗi cá nhân cũng như đồng cỏ mênh mông kia, nơi người ta thấy được thành quả mà mình sẽ nhận được, một cách rõ ràng và hoàn hảo nhất, đó là Viễn cảnh. Đó cũng là nơi mà khiến con người có được cảm giác thành công do đạt được những mục tiêu, những ước muốn của bản thân. Về cơ bản, người ta hầu như không thể đạt được Hoài bão của mình.
Henry Ford cũng đã từng nói "Dù ta nghĩ là ta làm được hay không, ta đều có lý". Khi ta thật sự tin tưởng vào hoài bão của mình đồng thời luôn hướng hành động của mình theo hoài bão đó, nhất định ta sẽ thành công.
Thực tế là nếu không biết đi đâu, ta sẽ không bao giờ đến nơi. Hoài bão chỉ cho bạn nơi bạn cần đến, và điều chỉnh hướng đi của ta. Khi bạn có hoài bão, bạn có niềm tin, khi có niềm tin bạn sẽ thay đổi thái độ của mình. Khi bạn thay đổi thái độ, bạn sẽ thay đổi hành động. Khi bạn hành động, bạn đang thay đổi cuộc đời mình, theo chiều hướng bạn quyết định.
Khi chúng ta gieo vào mình những hoài bão của cuộc đời, cần phải chăm sóc cho nó thật tốt bằng niềm tin và hành động. Hạt giống đó sẽ lớn lên thành những cây to như chính niềm tin bạn đặt vào đó. Hoài bão chính là ngọn đèn sẽ dẫn đường cho bạn vững vàng đi tới ước mơ của mình. Giữ cho hoài bão của mình nguyên vẹn trong mình cũng là giữ cho mình trẻ mãi với nhiệt huyết và niềm tin vào tương lai.
L.F Phelan nói: “Tuổi trẻ không phải là khoảng thời gian trong cuộc sống; nó là một trạng thái tinh thần. Con người chỉ già đi khi đã rời bỏ những lý tưởng của mình và khi không ý thức được về tuổi trẻ. Năm tháng để lại những nếp nhăn trên khuôn mặt nhưng nếu từ bỏ thì sự nhiệt thành sẽ để lại nếp nhăn trong tâm hồn… Con người già đi cùng với sự lớn lên của nỗi ngờ vực, sợ hãi và tuyệt vọng. Cách để giữ mình trẻ trung là hãy giữ cho niềm tin của mình trẻ mãi. Hãy giữ sự tự tin của mình trẻ mãi. Giữ cho hy vọng và hoài bão của mình trẻ mãi.”
Ta hãy thử đọc hai câu nói dưới đây.
"Đi ăn đi!" và "Này, xuống căng tin ăn cơm với tớ đi, vừa ngon lại vừa rẻ!"
Tolstoy đã so sánh những biến cố lịch sử với sự di chuyển của một đàn gia súc, chúng bị quyết định bởi đồng cỏ mênh mông sẵn có, chứ không bởi một con vật đầu đàn hay những người chăn dắt. Hoài bão của mỗi cá nhân cũng như đồng cỏ mênh mông kia, nơi người ta thấy được thành quả mà mình sẽ nhận được, một cách rõ ràng và hoàn hảo nhất, đó là Viễn cảnh. Đó cũng là nơi mà khiến con người có được cảm giác thành công do đạt được những mục tiêu, những ước muốn của bản thân. Về cơ bản, người ta hầu như không thể đạt được Hoài bão của mình.
Henry Ford cũng đã từng nói "Dù ta nghĩ là ta làm được hay không, ta đều có lý". Khi ta thật sự tin tưởng vào hoài bão của mình đồng thời luôn hướng hành động của mình theo hoài bão đó, nhất định ta sẽ thành công.
Thực tế là nếu không biết đi đâu, ta sẽ không bao giờ đến nơi. Hoài bão chỉ cho bạn nơi bạn cần đến, và điều chỉnh hướng đi của ta. Khi bạn có hoài bão, bạn có niềm tin, khi có niềm tin bạn sẽ thay đổi thái độ của mình. Khi bạn thay đổi thái độ, bạn sẽ thay đổi hành động. Khi bạn hành động, bạn đang thay đổi cuộc đời mình, theo chiều hướng bạn quyết định.
Khi chúng ta gieo vào mình những hoài bão của cuộc đời, cần phải chăm sóc cho nó thật tốt bằng niềm tin và hành động. Hạt giống đó sẽ lớn lên thành những cây to như chính niềm tin bạn đặt vào đó. Hoài bão chính là ngọn đèn sẽ dẫn đường cho bạn vững vàng đi tới ước mơ của mình. Giữ cho hoài bão của mình nguyên vẹn trong mình cũng là giữ cho mình trẻ mãi với nhiệt huyết và niềm tin vào tương lai.
L.F Phelan nói: “Tuổi trẻ không phải là khoảng thời gian trong cuộc sống; nó là một trạng thái tinh thần. Con người chỉ già đi khi đã rời bỏ những lý tưởng của mình và khi không ý thức được về tuổi trẻ. Năm tháng để lại những nếp nhăn trên khuôn mặt nhưng nếu từ bỏ thì sự nhiệt thành sẽ để lại nếp nhăn trong tâm hồn… Con người già đi cùng với sự lớn lên của nỗi ngờ vực, sợ hãi và tuyệt vọng. Cách để giữ mình trẻ trung là hãy giữ cho niềm tin của mình trẻ mãi. Hãy giữ sự tự tin của mình trẻ mãi. Giữ cho hy vọng và hoài bão của mình trẻ mãi.”
Ta hãy thử đọc hai câu nói dưới đây.
"Đi ăn đi!" và "Này, xuống căng tin ăn cơm với tớ đi, vừa ngon lại vừa rẻ!"
Trong hai câu nói trên, câu nào sẽ thúc giục bạn xuống căng tin ăn cơm hơn? Viễn cảnh không phải một điểm đến nào đó, Viễn cảnh là cả một bức tranh hoàn hảo ở điểm đến của bạn.
Trong bộ phim về Spartacus, một bộ phim được chuyển thể từ một câu chuyện La Mã về một đoàn quân nô lệ trong một cuộc nổi dậy. Họ đánh bại đội quân lê dương La Mã 2 lần, nhưng cuối cùng họ bị tướng Marcus Cracus chinh phục sau một cuộc bao vây và đánh nhau ác liệt. Trong phim, Cracut nói với hàng ngàn người sống sót trong quân đội của Spartacus: "Các anh đã từng là nô lệ, các anh vẫn sẽ tiếp tục là nô lệ. Nhưng các anh sẽ được tha mạng và không đóng đinh lên thánh giá nhờ lòng nhân từ của đội quâ lê dương La Mã. Tất cả những gì các anh cần làm là chỉ cho tôi biệt nô lệ Spartacus bởi vì chúng tôi không biết mặt anh ta”.
Sau một hồi yên lặng, Spartacus (do Kirk Douglas đóng) đứng lên và nói: "Tôi là Spartacus!" Rồi người bên cạnh anh đứng lên nói: "Tôi là Spartacus!" Người tiếp theo cũng đứng lên nói: "Không phải, tôi mới là Spartacus!" Trong chưa đầy một phút tất cả đội quân đều đứng dậy.
Mỗi người bằng cách đứng lên đã chọn cho mình một cái chết. Nhưng sự trung thành của đội quân Spartacus không phải chỉ dành cho Spartacus. Lòng trung thành của họ dành cho một viễn cảnh tương lai mà họ đã được chia sẻ và cùng nhau xây dựng lên, đó là: Họ có thể trở thành những con người tự do. Viễn cảnh đó đã khiến họ không bỏ cuộc và không muốn quay trở lại con đường nô lệ.
Một viễn cảnh không phải là một ý tưởng, đó là tất cả những gì cụ thể và rõ ràng nhất về tương lai của chính bạn. Nó cho bạn cảm hứng để hành động, thúc giục để bước đi. Bạn sẽ muốn đến bữa tiệc hơn, hay là một bữa tiệc với đồ ăn ngon có gà tây, vịt quay, rượu vang, bánh ngọt, hoa quả tươi và những cô gái xinh đẹp hơn? Viễn cảnh không đơn thuần chỉ là một sự hấp dẫn nữa mà nó còn khiến ta cảm nhận được như một sự tồn tại thực sự trong tâm trí và trái tim. Nói ở mức độ đơn giản, một viễn cảnh là câu trả lời cho câu hỏi: "Chúng ta muốn tạo ra cái gì?"
Viễn cảnh của Bill Gates ba mươi năm về trước là mỗi nhà đều có một máy vi tính để bàn. Gần đây ông nói: “Khi tôi mười chín tuổi, tôi đã nhìn thấy tương lai và xây dựng sự nghiệp dựa trên những gì tôi đã thấy. Và tôi đã đúng”.
Konosuke Matsushita, một trong những doanh nhân thành đạt nhất Nhật Bản, thừa nhận rằng thành công của ông là nhờ “Tôi đã cố gắng nhìn trước tương lai bằng trực giác thay vì phân tích, các thay đổi này sẽ xảy ra trong xã hội và tôi đã cố gắng tạo ra một cuộc sống sẽ diễn ra trong thế kỷ tới”. Thành tựu của ông là đã cân bằng giữa chủ nghĩa duy lý phương Tây với chủ nghĩa duy tâm phương Đông.
Viễn cảnh của Joanne Rowling là: “Tôi muốn trở thành một tiểu thuyết gia”. Cô đã trở thành một trong những nhà văn thành công nhất trong lịch sử với thành công của Harry Potter.
Viễn cảnh của Henry Ford là: “Tôi sẽ tạo một chiếc xe hơi dành cho công chúng… được sản xuất bằng chất liệu tốt nhất và bởi những con người giỏi nhất, phong theo những thiết kế đơn giản nhất mà các kỹ sư hiện đại có thể nghĩ ra… giá thật rẻ để những ai có thu nhập tương đối đều mua được – và cùng hưởng thụ những giây phút vui vẻ với gia đình.” Henry Ford là người đầu tiên phát minh ra dây chuyền sản xuất xe hơi hàng loạt năm 1914. Sau đó, giá xe hơi đã giảm, giúp những người bình thường cũng có thể mua được ô tô. Đến năm 1920, Ford có nhà máy sản xuất lớn nhất và nhanh nhất thế giới.
Leonardo Da Vinci, năm mười hai tuổi đã thề rằng, “Tôi sẽ trở thành một trong những họa sĩ vĩ đại nhất nhất trên thế giới và đến một ngày nào đó tôi sẽ sống với những ông hoàng và đi chơi với những cô công chúa”.
Khi còn nhỏ, Napoleon đã nghĩ trong đầu mình hàng giờ liền về công cuộc chinh phục Châu Âu, đã mơ về cách mình lãnh đạo và quản lí đoàn quân của mình. Ông đã chiến thắng và được lịch sử ghi nhận như một vĩ nhân.
Những người vĩ đại đều có trong mình những viễn cảnh dựa trên sứ mệnh, tài năng và phẩm chất của chính họ, và họ đã thành công. Viễn cảnh là một khởi đầu tốt đẹp, hãy giữ nó thường trực bên bạn, nó là mơ ước, là khát khao, là tương lai của bạn. Như một bài hát đã hát rằng, “Nếu bạn không bao giờ có một giấc mơ, bạn sẽ không bao giờ có một giấc mơ trở thành hiện thực”. Bạn có viễn cảnh rồi, bạn đang bắt đầu biến giấc mơ của mình thành hiện thực.
Để vẽ ra được viễn cảnh cho mình bạn cần có trí tưởng tượng. Có một vị giám đốc đã vẽ ra viễn cảnh tương lai cho mình bằng cách tưởng tượng ra đám tang của chính mình. Ông cũng chọn một không gian và khoảng thời gian phù hợp và bắt đầu tưởng tượng: Ông tưởng tượng ông đang đến dự một đám tang, khi ông bước vào đám tang đó và nhìn xuống quan tài thì thấy người đang nằm đó chính là ông, khuôn mặt nở nụ cười mãn nguyện. Người đó ra đi khi bước sang tuổi 93. Ông nhìn những người đến dự đám tang, rất đông người đã đến dự, họ tiếc nuối và xót thương. Và rồi người ta đọc bản cáo phó. Một bản cáo phó rất dài về người đang nằm dưới kia. Một người con, một người cha, một trụ cột của công ty gương mẫu và chuẩn mực. Một người bạn chân thành và hài hước, một cấp dưới tận tụy và trung thành. Người đó khiến bao người khâm phục, người ấy ra đi cũng mang bao tiếc nhớ cho những người ở lại… Đó chính là viễn cảnh ông cần đạt tới và cần chuẩn bị cho nó kể từ giây phút hiện tại này.
“Hãy sống sao cho, khi ta sinh ra, ta khóc mọi người xung quanh đều cười. Và khi ta chết đi, ta cười còn mọi người xung quanh đều khóc.” Bằng tưởng tượng, bạn có thể tạo ra tương lai của chính mình. Einstein đã từng nói “Trí tưởng tượng còn mạnh hơn cả tri thức”. Khi ta biết tưởng tượng, ta có thể vẽ ra một viễn cảnh tuyệt vời cho chính mình. Đó là một khởi đầu tốt cho Thành Công của ta.
Trí tưởng tượng là chìa khóa đi đến mọi học thức và mọi cách giải quyết vấn đề. Einstein đi đến kết luận khoa học về thời gian và khoảng cách bằng cách phóng tầm trí óc của mình lên các hành tinh, tưởng tượng là mình sẽ cưỡi trên ánh trăng quanh những hành tinh đó. Khả năng tưởng tượng rất con trẻ đó đã giúp ông trở thành một nhà trí thức khổng lồ.
Trí tưởng tượng tốt cũng giúp cho việc ghi nhớ tốt hơn. Trí tưởng tượng giúp ta kết nối những sự kiện và thông tin đơn lẻ trong bộ nhớ của chúng ta lại tạo nên những hình ảnh hoàn thiện, nhờ vậy ta nhớ lại những thông tin một cách dễ dàng nhất.
Chính vì vậy, hãy luyện tập trí tưởng tượng của bạn như luyện tập thân thể vậy. Trí tưởng tượng càng phát triển, khả năng để xây dựng một viễn cảnh cho chính bạn càng hoàn thiện. Viễn cảnh mà bạn vẽ ra chính là một cách thể hiện rõ nét nhất hiện thực của bạn trong tương lai không xa.
Một số câu hỏi sau đây sẽ giúp bạn định hướng cho một viễn cảnh hoàn thiện và thực tế nhất đối với bạn. Trong khi bạn thiền, bạn bắt đầu tưởng tượng theo dẫn dắt sau đây.
Hãy bay ra khỏi nơi mà ta vừa lựa chọn… Hãy tưởng tượng hình ảnh ta trong 2 đến 3 năm tới…hãy tưởng tượng rằng ta đang nhìn thấy kết quả của những nỗ lực bản thân là m theo vận mệnh và khí tài của mình…ta sẽ như thế nào?… ta sẽ cảm thấy thế nào? Ta sẽ đối sử với những người khác như thế nào?... Những người khác sẽ nhìn nhận ta như thế nào?... Ta sẽ nhìn nhận bản thân ra sao trong lĩnh vực ta lựa chọn… Hãy lắng nghe, điều đó sẽ như thế nào?... Sẽ có điều gì khác biệt?... Điều đó sẽ như thế nào?... hãy cố gắng hình dung, cảm nhận thật rõ ràng về bức tranh và những cảm giác khi đó… Ta hãy ghi ra 3 đặc trưng lớn nhất của sự thay đổi đã diễn ra khi ta nỗ lực trở thành con người hoàn hảo sống theo vận mệnh và khí tài của mình.
Bạn cũng có thể trả lời những câu hỏi:
- Tôi đang đi đến đâu và tôi muốn cuộc đời mình sẽ đi đến đâu?
- Tôi muốn trở thành người như thế nào? Tôi hi vọng mình sẽ trở thành ai? Với ý nghĩa rộng nhất, tôi muốn đạt được điều gì trong đời?
- Tôi muốn có tương lai như thế nào? Những trở ngại nào đang án ngữ trên con đường dẫn dến tương lai?
- Nếu tôi qua đời, tôi muốn để lại cho người khác những gì? Tôi muốn mình có ý nghĩa như thế nào đối với họ?
- Đến cuối đời tôi muốn mình trở thành người như thế nào?
- Tôi muốn đạt được vị trí nào trong tổ chức của mình? Tôi đang cố gắng đạt được điều gì? Điều gì hạn chế tôi?
- Điều gì sẽ xảy ra với nghề nghiệp, tài sản, gia đình, ý trung nhân, bạn bè tôi và những người khác trong vòng 10 hay 20 năm nữa?
Và bây giờ, nếu bạn đang đi lạc trong sa mạc thì Viễn cảnh cũng giống như một ốc đảo xuất hiện trước mắt bạn vậy. Ốc đảo đó có thể có thật, có thể không, nhưng ít ra nó đã xuất hiện trước mắt bạn. Khi đó bạn nhìn xem, không còn đói, không còn khát, bạn đang chạy rất nhanh tới cái đích trước mắt mình. Viễn cảnh sinh ra cũng là nhằm mục đích khiến bạn phải chạy thật nhanh tới đó bằng chính đam mê và động lực của bạn.
Để vẽ ra được viễn cảnh cho mình bạn cần có trí tưởng tượng. Có một vị giám đốc đã vẽ ra viễn cảnh tương lai cho mình bằng cách tưởng tượng ra đám tang của chính mình. Ông cũng chọn một không gian và khoảng thời gian phù hợp và bắt đầu tưởng tượng: Ông tưởng tượng ông đang đến dự một đám tang, khi ông bước vào đám tang đó và nhìn xuống quan tài thì thấy người đang nằm đó chính là ông, khuôn mặt nở nụ cười mãn nguyện. Người đó ra đi khi bước sang tuổi 93. Ông nhìn những người đến dự đám tang, rất đông người đã đến dự, họ tiếc nuối và xót thương. Và rồi người ta đọc bản cáo phó. Một bản cáo phó rất dài về người đang nằm dưới kia. Một người con, một người cha, một trụ cột của công ty gương mẫu và chuẩn mực. Một người bạn chân thành và hài hước, một cấp dưới tận tụy và trung thành. Người đó khiến bao người khâm phục, người ấy ra đi cũng mang bao tiếc nhớ cho những người ở lại… Đó chính là viễn cảnh ông cần đạt tới và cần chuẩn bị cho nó kể từ giây phút hiện tại này.
“Hãy sống sao cho, khi ta sinh ra, ta khóc mọi người xung quanh đều cười. Và khi ta chết đi, ta cười còn mọi người xung quanh đều khóc.” Bằng tưởng tượng, bạn có thể tạo ra tương lai của chính mình. Einstein đã từng nói “Trí tưởng tượng còn mạnh hơn cả tri thức”. Khi ta biết tưởng tượng, ta có thể vẽ ra một viễn cảnh tuyệt vời cho chính mình. Đó là một khởi đầu tốt cho Thành Công của ta.
Trí tưởng tượng là chìa khóa đi đến mọi học thức và mọi cách giải quyết vấn đề. Einstein đi đến kết luận khoa học về thời gian và khoảng cách bằng cách phóng tầm trí óc của mình lên các hành tinh, tưởng tượng là mình sẽ cưỡi trên ánh trăng quanh những hành tinh đó. Khả năng tưởng tượng rất con trẻ đó đã giúp ông trở thành một nhà trí thức khổng lồ.
Trí tưởng tượng tốt cũng giúp cho việc ghi nhớ tốt hơn. Trí tưởng tượng giúp ta kết nối những sự kiện và thông tin đơn lẻ trong bộ nhớ của chúng ta lại tạo nên những hình ảnh hoàn thiện, nhờ vậy ta nhớ lại những thông tin một cách dễ dàng nhất.
Chính vì vậy, hãy luyện tập trí tưởng tượng của bạn như luyện tập thân thể vậy. Trí tưởng tượng càng phát triển, khả năng để xây dựng một viễn cảnh cho chính bạn càng hoàn thiện. Viễn cảnh mà bạn vẽ ra chính là một cách thể hiện rõ nét nhất hiện thực của bạn trong tương lai không xa.
Một số câu hỏi sau đây sẽ giúp bạn định hướng cho một viễn cảnh hoàn thiện và thực tế nhất đối với bạn. Trong khi bạn thiền, bạn bắt đầu tưởng tượng theo dẫn dắt sau đây.
Hãy bay ra khỏi nơi mà ta vừa lựa chọn… Hãy tưởng tượng hình ảnh ta trong 2 đến 3 năm tới…hãy tưởng tượng rằng ta đang nhìn thấy kết quả của những nỗ lực bản thân là m theo vận mệnh và khí tài của mình…ta sẽ như thế nào?… ta sẽ cảm thấy thế nào? Ta sẽ đối sử với những người khác như thế nào?... Những người khác sẽ nhìn nhận ta như thế nào?... Ta sẽ nhìn nhận bản thân ra sao trong lĩnh vực ta lựa chọn… Hãy lắng nghe, điều đó sẽ như thế nào?... Sẽ có điều gì khác biệt?... Điều đó sẽ như thế nào?... hãy cố gắng hình dung, cảm nhận thật rõ ràng về bức tranh và những cảm giác khi đó… Ta hãy ghi ra 3 đặc trưng lớn nhất của sự thay đổi đã diễn ra khi ta nỗ lực trở thành con người hoàn hảo sống theo vận mệnh và khí tài của mình.
Bạn cũng có thể trả lời những câu hỏi:
- Tôi đang đi đến đâu và tôi muốn cuộc đời mình sẽ đi đến đâu?
- Tôi muốn trở thành người như thế nào? Tôi hi vọng mình sẽ trở thành ai? Với ý nghĩa rộng nhất, tôi muốn đạt được điều gì trong đời?
- Tôi muốn có tương lai như thế nào? Những trở ngại nào đang án ngữ trên con đường dẫn dến tương lai?
- Nếu tôi qua đời, tôi muốn để lại cho người khác những gì? Tôi muốn mình có ý nghĩa như thế nào đối với họ?
- Đến cuối đời tôi muốn mình trở thành người như thế nào?
- Tôi muốn đạt được vị trí nào trong tổ chức của mình? Tôi đang cố gắng đạt được điều gì? Điều gì hạn chế tôi?
- Điều gì sẽ xảy ra với nghề nghiệp, tài sản, gia đình, ý trung nhân, bạn bè tôi và những người khác trong vòng 10 hay 20 năm nữa?
Và bây giờ, nếu bạn đang đi lạc trong sa mạc thì Viễn cảnh cũng giống như một ốc đảo xuất hiện trước mắt bạn vậy. Ốc đảo đó có thể có thật, có thể không, nhưng ít ra nó đã xuất hiện trước mắt bạn. Khi đó bạn nhìn xem, không còn đói, không còn khát, bạn đang chạy rất nhanh tới cái đích trước mắt mình. Viễn cảnh sinh ra cũng là nhằm mục đích khiến bạn phải chạy thật nhanh tới đó bằng chính đam mê và động lực của bạn.
Harry Emerson Fosdick cho rằng "Hãy giữ hình ảnh của ta trong chính đôi mắt tâm hồn của mình trong thời gian dài liên tục, và ta sẽ bị cuốn vào hình ảnh đó. Chỉ cần nghĩ rằng mình sẽ thất bại là đủ để không bao giờ ta đạt đến thành công. Hãy nghĩ rằng ta là người chiến thắng, chỉ điều đó thôi cũng góp phần đáng kể làm nên khả năng thành công của ta. Một cuộc sống hạnh phúc bắt đầu từ một hình ảnh, hãy nghĩ đến những điều ta muốn làm hoặc những gì ta muốn đạt được". Luôn mang viễn cảnh trong tâm trí và trái tim bạn. Ban đã vượt được ½ quãng đường cần qua rồi.
(Nguồn: Kỹ năng Tâm Việt)






Share
& Comment
Tweet