Có một thiền sư nọ đang ngắm nhìn dòng suối hiền hòa, bỗng thấy một con bò cạp rớt xuống suối và đưa tay vớt nó để lên mặt đất. Theo bản năng bò cạp cong đuôi chích bất cứ ai đụng đến nó, mặc dù bị chích rất đau nhưng thầy bình thản và miễn dịch.
Đi được vài bước lại thấy nó rơi xuống suối nữa, Thiền sư lại vớt lên và bọ cạp ta chích thầy lần nữa. Một người đi ngang qua thấy vậy đã bực mình nói lớn: “Con bò cạp vô ơn bạc nghĩa như vậy, cứu nó làm gì kệ xác nó”. Thiền sư nghe vậy đã thản nhiên trả lời: “Chích là thói quen của con bọ cạp, giúp nó là thói quen của tôi”.
1. Trong cuộc sống, ta đóng vai người đi ngang qua ấy rất nhiều lần. Ta nhân danh chính nghĩa bằng việc lên án điều sái quấy… ta ngỡ mình tốt, nhưng kỳ thực lòng ta lúc đó cũng đang sân si, đang bức bối, đang khổ đau vì sự “lương thiện” mà mình đang hướng về đó.
2. Trong cuộc sống ta cũng có vô vàn lần vào vai con bọ cạp đáng thương kia. Bởi không biết phân biệt đúng sai của mình, ngay cả khi người tốt đến với mình bằng tâm giúp đỡ. Cái kiểu “lấy oán báo ân” ấy đẩy ta trở thành người-độc-hại.
3. Ta học ở vị thiền sư chính là tình thương vô điều kiện, ngay cả khi không được đáp đền, hạnh phúc là được sẻ chia chứ không phải được lại gì. con người ta thường trao đi và mong nhận lại, thậm chí mong quá nhiều. Từ cái khổ ấy sinh ra thất vọng oán người mà trước đó mình gọi tên là mình thương yêu.
Điều gì khiến chúng ta không xem điều đó như một bài tập yêu thương bằng cách "TU" tức là SỬA để ta cơi nới lòng mình và trở nên trí tuệ và yêu thương hơn, thay vì mãi hóa thân là bò cạp chất chứa đầy nọc độc hay con ếch ngu ngốc không đủ iu thương miễn dịch cõng bò cạp qua sông để rồi bò cạp mổ chết.




Share
& Comment
Tweet