Truyện kể rằng, có một bà mẹ dắt một đứa con mình đến nhờ Gandhi khuyên cháu không ăn đường nữa vì cháu đã quá béo. Gandhi nhìn cậu bé rồi quay sang nói với bà mẹ:
- Bà cứ cho cháu về đi, tuần sau đưa cháu quay lại đây.
Bà mẹ đưa cậu bé về rồi tuần sau quay lại. Gandi gặp cậu bé và sau 5 phút nói gì đó với cậu bé, Thánh Gandhi nói với bà mẹ rằng hãy dẫn cậu bé về và chắc chắn cậu sẽ không ăn nhiều đường nữa. Quả thật một tuần sau đó cậu bé không còn ăn nhiều đường nữa, hết sức bất ngờ về điều này, bà đem thắc mắc của mình đến hỏi Gandhi:
- Thưa ngài tại sao chỉ một việc đơn giản như vậy sao ngài không nói luôn từ hôm đầu tiên? Ngài để mẹ con tôi phải chờ một tuần rồi mới nói.
Gandi rất ân cần nói với bà mẹ.
- Vì trước khi bà đưa cháu đến, tôi cũng ăn đường. Tôi phải bỏ đường đi thì mới khuyên được cháu bé.
Người mẹ nhận thêm được một bài học về cách dạy con và hạnh phúc ra về.
Qua câu chuyện trên chúng ta thấm thía một điều là: "Tự điều chỉnh chính mình trước khi điều chỉnh người khác". Thông thường ta thích khuyên bảo người khác làm như thế này làm như thế kia nhưng chính chúng ta lại không làm được. Ta khuyên người khác nhưng cho mình quyền không phải làm. Cha mẹ nói tục, đánh chửi nhau không thể dạy con không được nói tục chửi bậy. Lãnh đạo thường xuyên đến cơ quan muộn thì không thể bắt nhân viên đến đúng giờ. Nhưng cha mẹ thường rất khó chịu và tức giận khi con đánh nhau, chửi bậy. Lãnh đạo rất khó chịu khi nhân viên đi làm muộn. Muốn giúp người khác thay đổi hãy làm gương. Người xưa dạy muốn thành công thì hãy "Khắc kỷ dung nhân".
Muốn giúp người khác thay đổi hãy làm gương và xuất phát từ "Tâm". Tự điều chỉnh mình trước khi điều chỉnh người khác.
- Bà cứ cho cháu về đi, tuần sau đưa cháu quay lại đây.
Bà mẹ đưa cậu bé về rồi tuần sau quay lại. Gandi gặp cậu bé và sau 5 phút nói gì đó với cậu bé, Thánh Gandhi nói với bà mẹ rằng hãy dẫn cậu bé về và chắc chắn cậu sẽ không ăn nhiều đường nữa. Quả thật một tuần sau đó cậu bé không còn ăn nhiều đường nữa, hết sức bất ngờ về điều này, bà đem thắc mắc của mình đến hỏi Gandhi:
- Thưa ngài tại sao chỉ một việc đơn giản như vậy sao ngài không nói luôn từ hôm đầu tiên? Ngài để mẹ con tôi phải chờ một tuần rồi mới nói.
Gandi rất ân cần nói với bà mẹ.
- Vì trước khi bà đưa cháu đến, tôi cũng ăn đường. Tôi phải bỏ đường đi thì mới khuyên được cháu bé.
Người mẹ nhận thêm được một bài học về cách dạy con và hạnh phúc ra về.
Qua câu chuyện trên chúng ta thấm thía một điều là: "Tự điều chỉnh chính mình trước khi điều chỉnh người khác". Thông thường ta thích khuyên bảo người khác làm như thế này làm như thế kia nhưng chính chúng ta lại không làm được. Ta khuyên người khác nhưng cho mình quyền không phải làm. Cha mẹ nói tục, đánh chửi nhau không thể dạy con không được nói tục chửi bậy. Lãnh đạo thường xuyên đến cơ quan muộn thì không thể bắt nhân viên đến đúng giờ. Nhưng cha mẹ thường rất khó chịu và tức giận khi con đánh nhau, chửi bậy. Lãnh đạo rất khó chịu khi nhân viên đi làm muộn. Muốn giúp người khác thay đổi hãy làm gương. Người xưa dạy muốn thành công thì hãy "Khắc kỷ dung nhân".
Muốn giúp người khác thay đổi hãy làm gương và xuất phát từ "Tâm". Tự điều chỉnh mình trước khi điều chỉnh người khác.
(Sưu tầm)



Share
& Comment
Tweet